TIN CÀ PHÊ

Danh mục sản phẩm

Hỗ trợ khách hàng

Gọi ngay số hotline của chúng tôi để được tư vấn:

0903 507 655 (Anh Sơn)

Hoặc nhấp liên hệ để gửi yêu cầu cho chúng tôi

Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 0
  • Hôm nay: 642
  • Tháng hiện tại: 27967
  • Tổng lượt truy cập: 1188976

Máy rang cà phê

Các loại máy rang cà phê

Cà phê bột

Các loại cà phê bột

Cà phê nhân

Các loại cà phê nhân

Cà phê đắng bỏ đường sẽ ngọt (P. 2)

Chứng kiến cảnh em ùa ra đường trong cơn mưa, ôm chầm lấy anh ta mà gào thét, trong khi đó cô gái anh ta luôn bảo vệ chỉ ngẩng người trong giây lát rồi phủi váy bỏ đi, thật sự tôi cảm thấy anh ta thật đáng thương, nhưng em lại càng đáng thương hơn. Người em yêu yêu một người không yêu anh ta, em lại yêu anh ta như vậy, thật sự không đáng chút nào cả.

Ngày thứ ba mươi em lại không tới, hôm nay trời lại mưa to, trong quán không bóng người.

Cửa quán bỗng được mở bởi một lực khá mạnh, một thân ảnh nhỏ nhắn ướt mẹp vụt vào rồi đóng cửa lại. đó chính là hình bóng tôi luôn tìm kiếm những ngày qua, em lại xuất hiện, nhưng bằng một cách thê thảm nhất. tôi quay người vào trong tìm cái khăn mới cho khách rồi đem ra cho em, nhìn em thật sự đáng thương.

“cám ơn anh” em nhận lấy rồi nói tiếng cám ơn, giọng không chút cảm xúc.

“em vẫn uống cà phê đen?” tôi hỏi em, cảm giác thật xa lạ, tôi tự thấy mình thầy đáng thương,. Vui mừng gì chứ? Thương tâm gì chứ? Đối với em tôi cũng chỉ là ông chủ quán tận tình với khách mà thôi. Không chừng em sẽ nghĩ tôi là người ưa sạch sẽ, đưa khăn cho em là sợ em làm dơ quán không chừng, cảm giác này thật sự chẵng thoải mái chút nào cả, thật tồi tệ.

“Vâng” Cô gật đầu rồi quay người về phía cái bàn quen thuộc, tôi không biết nói gì, chỉ còn biết im lặng quay lại pha cà phê cho em.

cà phê đắng bỏ đường sẽ ngọt

Ngày thứ năm em trở lại.

Gần một tuần nay em đã trở về với bình thường, mỗi ngày đều đến quán. Có hôm đơn giản là đọc sách hay nhắn tin với bạn, nhưng thời gian em ngồi lại cũng trở nên nhiều hơn, có khi cả vài tiếng đồng hồ.

Ngày thứ sáu, hôm nay trời mua to, em vẫn đến.

Mấy tháng mùa mưa tôi thật sự muốn đóng cửa tiệm vì dường như thu nhập một ngày không đủ để bữa cơm cho ra hồn. may là đây là nhà tôi nên không cần phải trả tiền thuê quán nên cứ tự nhiên mà làm thôi.

Hôm nay em vẫn xuất hiện, tôi quyết định bắt chuyện với em vì dù sao cũng chỉ có hai người trong quán.

“tôi có thể ngồi đây không?” tôi đặt tách cà phê trước mặt em như thường ngày, do dự một lúc rồi quyết định lên tiếng hỏi em.

“vâng” vẫn là câu trả lời cộc lốc, nếu như không biết em chỉ sợ người ta sẽ nghĩ em là người câm mất.

“dường như anh đang có điều muốn hỏi em?”

--------------------------

Còn tiếp