TIN CÀ PHÊ

Danh mục sản phẩm

Hỗ trợ khách hàng

Gọi ngay số hotline của chúng tôi để được tư vấn:

0903 507 655 (Anh Sơn)

Hoặc nhấp liên hệ để gửi yêu cầu cho chúng tôi

Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 0
  • Hôm nay: 199
  • Tháng hiện tại: 26049
  • Tổng lượt truy cập: 1109602

Máy rang cà phê

Các loại máy rang cà phê

Cà phê bột

Các loại cà phê bột

Cà phê nhân

Các loại cà phê nhân

Cà phê từ bản Radio

Một buổi sáng dậy sớm, tôi dùng cà phê đen, không đường, không đá. Đó là tách “cà phê” từ một bản radio.
Cà phê từ bản radio

Cà phê

“Khi tôi biết yêu lần đầu, tôi và người yêu của mình đã cùng uống cà phê đen. Những giọt cà phê rơi xuống ly thật chậm rãi cũng như lúc anh rót cà phê vào trong ly – mọi thứ đều rất chậm…”

Tôi nhớ, tôi và cậu bạn ấy cũng yêu như thế. Tình cảm thời học trò, tôi không dám chắc đó là tình yêu. Nhưng có một cái yêu mà tôi chắc chắn cậu bạn ấy đã đem đến cho tôi, đó là tình yêu với những ly cà phê đen không đường.

Một khi đã uống cà phê là sẽ chỉ có cà phê thôi, không đường, không sữa, cùng lắm là một chút đá. Cậu bạn đó nói, nếu không như thế cà phê sẽ có vị chua. Đường sữa sẽ che lấp hương vị vốn có của cà phê. Hồi đó, tôi cũng chỉ lắng nghe vậy. Tôi là con gái, không sành lắm về cà phê, càng không giỏi trong việc nhận xét về cà phê.

Thế rồi, những năm tháng học trò đi qua, tình bạn sâu đậm thời học trò bên tách cà phê cũng qua mất. Đôi khi, trong những ngày cô đơn tôi thấy nhớ lắm cái tình cảm trong sáng ngày nào. Đơn giản, tôi đến nếm thử vị cà phê không đường không sữa để tìm cảm giác mà cậu bạn kia từng yêu thích. Cái cô bé là xưa là tôi, thích cậu bé, nên cũng cố thử thích cà phê, thử cố thích vẽ vời như cậu bé. Thật quá đỗi trẻ con.

Nhưng với những suy nghĩ trẻ con ấy, dần dà tôi thật sự yêu cà phê đen. Tôi, một đứa con gái, đi cà phê một mình, đôi khi là cùng bạn bè, đôi khi là cùng với một chàng trai nào đó, nhưng luôn luôn, đã gọi cà phê là tôi chỉ gọi cà phê đen không đường. Nhiều lần phục vụ mang đồ uống ra, họ lầm tưởng người gọi cà phê đen là chàng trai đi cùng tôi kia. Có nhiều người còn tỏ thái độ ngạc nhiên khi thấy con gái mà lại dùng thứ đồ uống đắng ngắt như vậy.

Không hẳn đâu. Chẳng ai lại chuốc cho mình những thứ đắng ngắt cả. Cà phê có cái ngọt ngào của riêng nó. Những ai thích đồ đắng chắc đều đồng ý với tôi. Rằng phía sau vị đắng là cái ngọt ngào không đường mật nào có được. Cà phê cũng như vậy. Đắng lắm nhưng cũng ngọt lắm. Vị ngọt không phải lồ lộ như đường, như sữa, vị ngọt phải được cảm nhận tinh tế trong khi cái đắng trôi dần xuống cổ họng. Chính vì vậy mà không gian thưởng thức cà phê luôn luôn phải thật lắng đọng, thật tĩnh. Tâm tĩnh, vị giác tĩnh, có thế mới cảm thấy hết cái ngọt “tĩnh” của cà phê.

Cà phê ở Hà Nội hay bất kì thành phố đông đúc nào khác, mọc lên nhan nhản, nhiều vô kể. Vị cà phê ở mỗi quán cũng mỗi khác. Có vị là đặc trưng riêng, người ta cố tạo ra, kể cũng là lạ. Nhưng cũng có vị tồi là do pha chế ẩu. Cũng vì ít người có cách thưởng cà phê quái đản như tôi, nên các quán cũng ít quan tâm đến việc pha chế cho đúng cách. Như tôi nói ở trên, khi đã pha thêm quá nhiều đường và sữa, cà phê nào cũng như nhau, ngọt lịm, nhưng cà phê thì chua chua. Chỉ khi có duy nhất cà phê không thôi, thì cái vị nguyên vẹn nó mới lộ ra, mới thực sự bộc lộ hết ưu khuyết của tách cà phê đó.

Quán cà phê Hà Nội và vị cà phê Hà Nội nhiều lắm, nhiều đến nỗi, tôi chỉ có một mong ước là sẽ kịp đi và nếm được tất cả, từ quán nổi tiếng đến những quán vỉa hè bé xíu, và bao giờ cũng là đen không đường. Nhiều đến vậy nhưng cũng rất ít khi tôi gặp được một tách cà phê mình thực sự tâm đắc.

Đôi khi ngồi bên tách cà phê , ngắm từng giọt cà phê đen đặc nhỏ giọt chậm rãi từ phin xuống cốc, lại nhìn dòng người hối hả ngoài phố, tôi thiết nghĩ cuộc sống dường như cũng giống cà phê Hà Nội vậy. Những xô bồ bon chen làm người ta quên mất cà phê phải được pha bằng phin, rất chậm, uống cũng rất chậm. Những tiêu chuẩn nhanh, gọn đã khiến cà phê bị pha kiểu hòa tan, kiểu lon uống liền, kiểu nấu (tất nhiên cà phê nấu cũng có cái hay riêng). Hay, như tôi nghĩ thôi, có khi nhiều đường, nhiều sữa thêm vào, chỉ nhằm đem lại cái ngọt tức thời, uống vào ngọt từ đầu lưỡi đến cuống họng, nhưng rồi cái ngọt trôi tuột đi ngay tức khắc. Sống vội khiến người ta quên mất thưởng cà phê là phải từ tốn, vậy là bây giờ người ta mời nhau cà phê cũng rất vội.

Cà phê Hà Nội vẫn rất nhiều, rất phong phú. Nhanh và ẩu nhiều nhưng chậm và tĩnh không phải là không có. Cà phê vẫn tồn tại, vẫn được ưu chuộng vì vẫn còn rất nhiều người biết thưởng thức nó. Cũng giống như cuộc sống, nó vẫn đều đều trôi vì nó vẫn còn có sự cân bằng. Vẫn có nhiều những tâm hồn khát khao được tĩnh lặng sau nhiều giờ bon chen với cuộc đời. Cuộc sống vẫn cứ trôi hối hả, nhưng những giá trị thực sự thì không hề mất đi.

(Theo:Vnradio)


Từ khóa:

cà phê